Biển cả phía phía trước chỉ hai con đường, và cả hai dẫn đến sự hủy diệt.
Một bên là Scylla, một con quái vật với mười hai xúc tu dài và sáu cái đầu, mỗi đầu có ba hàng răng sắc nhọn.
Nó sống trong một hang động cao vút không ai có thể tới được, và thường chộp lấy các thủy thủ từ boong tàu của những con thuyền đi ngang qua.
Ở phía bên kia là Charybdis, một xoáy nước khổng lồ hút cả đại dương vào cái họng khổng lồ của nó rồi phun ra trở lại ba lần mỗi ngày.
Ulysses đứng ở mũi tàu, tê liệt trước phép tính của cái chết.
Nếu ông lái tàu về về phía Charybdis, toàn bộ thủy thủ đoàn sẽ chết.
Nếu ông đi về về phía Scylla, ông sẽ mất sáu người, nhưng những còn lại người có thể sống sót.
Ông chọn Scylla.
Ông không nói cho thủy thủ đoàn biết điều gì đang chờ phía trước; ông biết rằng nếu họ nhìn thấy con quái vật, họ sẽ hoảng loạn và lái thẳng vào xoáy nước.
Ông giữ con tàu ổn định khi họ lướt qua vách đá.
Đột nhiên, sáu bóng mờ lao xuống từ trên cao.
Ông nghe thấy tiếng xương gãy rợn người và tiếng những người thủy thủ hét tên ông khi họ bị kéo vào bóng tối.
Đó là khoảnh khắc nhất kinh hoàng trong toàn bộ chuyến hành trình.
Khi con tàu tiếp tục tiến đi, những người sống sót ngoái nhìn lại với vẻ bàng hoàng, còn Ulysses vẫn nhìn thẳng phía trước, trái tim lạnh giá vì gánh nặng từ quyết định của mình.
Ông nhận ra rằng nhiệm vụ của một vị vua không phải là trở thành anh hùng, mà là sống sót qua bất khả thi phép toán của sự tồn tại.