Khi họ chèo thuyền về phía eo biển nguy hiểm, không khí trở nên tĩnh lặng một cách bất thường.
Circe đã cảnh báo ông về những nàng Siren — sinh vật có tiếng hát hứa hẹn tiết lộ tương lai và thỏa mãn mọi ham muốn bí mật trong trái tim con người.
Ulysses ra lệnh cho thủy thủ đoàn nhét tai bằng sáp ong mềm và dày.
Nhưng chính ông lại từ chối làm như vậy. Sự tò mò của ông là một cơn đói không bao giờ được thỏa mãn.
“Hãy trói ta vào cột buồm,” ông ra lệnh cho thủy thủ đoàn.
“Và dù ta có van xin, đe dọa hay cầu khẩn thế nào đi nữa, đừng tháo dây cho đến khi chúng ta đi thật xa khỏi tiếng hát.”
Khi họ đến gần mỏm đá của các nàng Siren, âm nhạc trôi trên mặt sóng. Nó không chỉ đẹp;
nó còn mê hoặc đến say đắm. Tiếng hát ca ngợi vinh quang của ông ở thành Troy, vẻ đẹp của vợ ông, và những bí mật của thế giới.
Ulysses cảm thấy tâm trí mình như đang vỡ vụn.
Ông giằng mạnh vào dây trói đến mức da bật máu, hét lệnh cho người của mình thả ông ra.
Ông là một vị vua đang van xin được bước khỏi mép vực.
Thủy thủ đoàn vẫn dán mắt vào mái chèo, chèo hết sức mình, phớt lờ tiếng khóc tuyệt vọng đầy đau đớn của vị chỉ huy.
Đó là một cảnh tượng đáng sợ cho thấy linh hồn con người dễ dàng bị chiếm đoạt bởi một lời dối trá đẹp đẽ đến mức nào.
Khi tiếng nhạc cuối cùng cũng tan dần vào khoảng cách, Ulysses gục xuống cột buồm, kiệt sức và đầy khiêm nhường.
Ông đã học được bài học quan trọng nhất của lãnh đạo: đôi khi, những người mà bạn dẫn dắt phải bảo vệ chính bạn khỏi bản thân mình.