Ulysses là một người đàn ông thông minh. Sau cuộc chiến tranh dài ở Troy, ông muốn trở về quê hương Ithaca. Đó là một hành trình nguy hiểm vượt biển, nhưng các vị thần vẫn luôn dõi theo.
Một ngày nọ, con tàu của ông cập vào một hòn đảo xinh đẹp. Vua của hòn đảo này tên là Aeolus. Ông là người cai quản tất cả các luồng gió trên thế giới. Aeolus rất quý mến Ulysses. Ông lắng nghe mọi câu chuyện của Ulysses suốt nhiều ngày đêm.
Khi đến lúc chia tay, Aeolus tặng Ulysses một món quà đặc biệt — một chiếc túi da lớn. Bên trong là tất cả những cơn gió xấu. Tất cả bão tố. Tất cả những luồng gió dữ có thể phá hủy tàu thuyền. Ông buộc chiếc túi thật chặt bằng một sợi dây bạc.
“Thứ này sẽ giữ an toàn cho các ngươi,” Aeolus nói. “Ta cũng sẽ gửi Gió Tây để đưa các ngươi về nhà.”
Ulysses vô cùng hạnh phúc. Ông cảm ơn Aeolus rồi dong buồm rời đi. Suốt chín ngày chín đêm, mọi thứ đều hoàn hảo. Gió Tây nhẹ nhàng đẩy con tàu về phía Ithaca. Ulysses gần như có thể nhìn thấy quê nhà. Ông quá mệt và quá vui nên đã ngủ thiếp đi.
Đó là một sai lầm lớn.
Các thủy thủ nhìn chiếc túi. Họ tò mò. Họ cũng hơi ghen tị.
“Bên trong có gì vậy?” một thủy thủ thì thầm. “Có lẽ là vàng. Có lẽ Aeolus đã cho Ulysses kho báu mà không nói cho chúng ta biết!”
Những thủy thủ khác đồng ý. Họ muốn nhìn vào bên trong. Thế là — lặng lẽ, cẩn thận — họ mở chiếc túi ra.
Vùuuuuuu!
Tất cả các luồng gió bùng nổ cùng lúc. Một cơn bão khủng khiếp bao trùm bầu trời. Biển cả trở nên đen tối và điên cuồng. Con tàu quay vòng vòng không kiểm soát. Khi cơn bão cuối cùng cũng kết thúc, Ulysses mở mắt nhìn quanh.
Ông đã quay trở lại đúng nơi mình xuất phát. Rất, rất xa quê nhà.
Ông ôm đầu trong tay. Ông muốn khóc. Ông muốn hét lên. Nhưng ông không nói gì.
Đôi khi, kẻ thù lớn nhất trên hành trình dài không phải là cơn bão.
Mà là chính bản thân bạn.