Tập 7: Lối mòn rừng thông
Họ nhảy xuống tàu khi nó giảm tốc độ gần vùng ngoại ô Đà Lạt. Thành phố thật đẹp, nằm trên một ngọn đồi với những biệt thự kiểu Pháp và ngập tràn hoa rực rỡ sắc màu. Nhưng Maya không có thời gian để ngắm cảnh.
"Ngôi đền nằm sâu ba dặm trong rừng," Maya nói, đối chiếu với cuốn nhật ký mã hóa của ông nội cô.
Khi họ đi bộ đường dài, mùi hương của những cây thông lan tỏa trong không khí, đúng như những gì cuốn nhật ký đã hứa hẹn. Mặt đất trơn trượt vì lá thông rụng. Maya cảm thấy một cảm giác hoài niệm kỳ lạ, mặc dù cô chưa từng đến đây bao giờ. Cô cảm thấy như thể ông nội đang bước đi bên cạnh mình.
"Đợi đã," Jack nói, đột ngột dừng lại. Anh quỳ xuống và chỉ vào nền đất. Có những dấu ủng còn rất mới—to và nặng. "Chúng ta không cô đơn đâu. Ai đó đã tìm thấy lối mòn này trước chúng ta rồi".
Maya thọc tay vào túi và cảm nhận được thấu kính thủy tinh lạnh ngắt. "Vậy thì chúng ta phải đến đó trước!", cô nói, giọng đầy quyết tâm.
Họ bắt đầu chạy, bóng của những cái cây cao vút trải dài ra như những ngón tay dài.
Đột nhiên, khu rừng mở ra, lộ ra một cánh cổng đá cổ kính bị dây leo dày đặc bao phủ.