Maya Stone sống một cuộc sống song hành đầy bí ẩn. Trong mắt những người hàng xóm ở Luân Đôn, cô là một nhà nghiên cứu trầm lặng, ít khi ra khỏi nhà với một căn hộ luôn bừa bộn. Nhưng Maya là một người Việt Kiều mang trong mình một bí mật lớn. Ông nội cô từng là một nhà thám hiểm lừng danh tại Việt Nam và ngôi nhà của cô chứa đầy những chiếc rương cũ cùng những bản đồ bám bụi của ông.
Vào một ngày thứ Ba mưa gió, Maya đang ở trên gác mái để tìm một chiếc áo khoác ấm. Thay vào đó, cô vấp phải một chiếc hộp gỗ nặng. Bên trong, ẩn dưới một chiếc áo dài lụa cũ, cô tìm thấy một cuốn nhật ký bằng da.
"Nhật ký của ông nội," Maya thì thầm.
Cô mở nó ra và một chiếc chìa khóa nhỏ bằng vàng rơi xuống sàn. Trên trang đầu tiên, ông nội cô đã viết một dòng nhắn bằng tiếng Anh: Gửi Maya. Thanh Ngọc Long không chỉ là một huyền thoại. Nó chính là một bản đồ. Hãy đi theo mùi hương của những rừng thông ở Đà Lạt.
Đột nhiên, tiếng ván sàn kêu răng rắc bên ngoài cửa. Maya đứng hình. Cô sống một mình và không hề mong đợi bất kỳ vị khách nào cả.
"Tôi biết cô ở trong đó, Maya," một giọng nói mượt mà nhưng đầy nguy hiểm vang lên.
Đó là Marcus Thorne. Hắn là một "kẻ săn kho báu" giàu có đã cố gắng mua lại bộ sưu tập của ông nội cô trong nhiều năm. Maya nhanh chóng chốt cửa lại, nhưng cô vẫn nghe thấy tiếng đôi ủng nặng nề của Thorne nện vào gỗ. Rầm! Rầm!
Maya nhìn quanh căn gác mái nhỏ hẹp. Không còn lối thoát nào khác. Cô vớ lấy chiếc ba lô, nhét cuốn nhật ký và chiếc chìa khóa vàng vào trong, rồi chạy về phía cửa sổ hẹp. Phía dưới cô, đường phố Luân Đôn ướt đẫm và xám xịt.
"Thanh Ngọc Long thuộc về bảo tàng, Thorne! Không phải bộ sưu tập cá nhân của ông!" Maya hét qua cánh cửa.
Cánh cửa bắt đầu vỡ vụn. Thorne đang phá cửa đột nhập vào. Maya trèo ra ngoài mái nhà ướt đẫm. Gió lạnh buốt và mặt đất thì ở quá xa. Ngay khi Thorne đập tan cánh cửa, chân Maya bỗng bị trượt.
Cô hét lên khi bị trượt dài về phía mép mái nhà. Phía dưới, một chiếc xe đen đang đợi sẵn với ánh đèn nhấp nháy. Đó là một cái bẫy hay có ai đang ở đó để giúp cô?